Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

[Fic] Lại gần bên em - Wakarei ( Chap 3)

T^T Wakarei- cái túp lều lí tưởng này cứ bị staffu đốt hoài nha...ngày hôm qua uất hận nghẹn ngào vì thiên tình sử đầy máu cún của cặp đôi staff thích...nên thôi làm chút hường nhẹ gỡ gạc nỗi lòng...Thiệt tình muốn ngược hai bạn quằn quại lắm nhưng khả năng ko có thì đành chịu...ghét 2 tên này quá! *ôm mặt khóc*


Có những thứ trong cuộc đời này, ta không thể làm gì khác hơn ngoài việc để cho thời gian quyết định.


6 năm đi qua nhanh chóng, âm thầm nhưng không trôi vào quên lãng...Chỉ là đã đến lúc lấy lại thứ bản thân mong muốn…Wakatsuki Yumi.


                                                     *********



Reika nhàm chán ngồi trên ghế chờ đợi. Cô đưa mắt nhìn người còn đang cặm cụi vời hàng tá những hồ sơ chất đống rồi lại đưa mắt ra khắp căn phòng. Không gian đậm chất tươi sáng bởi sắc trắng tinh khôi chiếm vị trí chủ đạo và hiện đại bởi những món nội thất được thiết kế tối giản nhưng không kém phần linh hoạt, đáp ứng đầy đủ nhu cầu của người dùng.

Phân tích dài dòng, hoa mĩ để giết thời gian chứ Reika quá hiểu cái sở thích trắng-toàn-tập của chị cô rồi. Thật nhàm chán! Cỡ 2 năm chứ ít gì cô mới trở lại đây mà căn phòng vẫn không thay đổi mấy.


-Thở ngắn thở dài gì đó cô nương! Coi chừng thành gái già không ai ngó bây giờ.


Maiyan buông bút trong tay, bước tới ngồi cạnh em mình. Thiệt là dù chưa gặp-được-người-muốn-gặp nhưng có cần trưng bộ mặt chán đời kia ra mà ngó cô không.


-Ờ nói về độ ế thì chắc chắn chị sẽ xếp trước em.


-Rồi! Nói đi lý do em đến là gì? Chị tưởng em rất bận rộn với công ty con tại Đài Loan chứ?

Reika chăm chú nhìn Maiyan, không bông đùa vô nghĩa mà trực tiếp vào đề.

-Em muốn chị thực hiện lời hứa lúc trước. Đã đến lúc trả cô ấy lại cho em.

-Mới đây mà đã 3 năm sao?

Maiyan giả vờ không nhớ.

-Chính xác là 6 năm 2 tháng lẻ 9 ngày rồi. 3 năm học tập, 3 năm làm việc cho chị còn ít hả?

-À ra là có người đong đếm từng ngày, mỏi mòn chờ đợi nha.

Maiyan nhướng mày, đáy mắt đầy vẻ trêu chọc. Chỉ nhìn Reika đỏ mặt lên vì ngượng thì đáp án đã quá rõ ràng. 

Em cô lớn thật rôi! Mới ngày nào còn lẽo đẽo theo cô *chị hai của em là nhất* mà giờ sắp thành người nhà khác. Mỗi khi nghĩ tới là Maiyan thấy ghét Wakatsuki vô cùng.

-Chị biết với hoàn cảnh trước mắt của em thì em cần cô ấy mà.

-Cần cô ta không cần chị thì đây không muốn trả người nữa.

Maiyan tỏ vẽ tiếc nuối.

-Ya! Chị tưởng đổi ý hả?

Reika hoảng hốt, phải chi lúc đó bắt Maiyan đóng dấu kí tên thì giờ chị ấy hết đường chống chế.

-Đừng nóng, người của em ai dám giữ lâu. Khi nào thì em cần?

-Càng nhanh càng tốt. Lần này, ba giao cho em đến chỉnh đốn lại cái chi nhánh thối nát. Bọn sâu bọ đục khoét, kéo bè kéo cánh ở đó không phải ngày một ngày hai là giải quyết xong. Nhất là khi còn một vị họ hàng thân thích lòng tham vô đáy. Hơn bao giờ hết, em cần một người trợ lý đắc lực cùng em chiến đấu.

Reika phân tích, mọi việc khó khăn hơn cô nghĩ.

-Chị sẽ ra quyết định thuyên chuyển nhân sự nhưng cần vài ngày để Wakatsuki giao lại công việc cho người khác. Em nên nhẫn nại chờ thêm một ít thời gian.

Maiyan mỉm cười trấn an em mình.

-Tốt quá! Chị giúp em giao cái này cho cô ấy. Mọi việc em đã sắp xếp xong, Wakatsuki có thể đến bất cứ khi nào.

-Đây là?

-Chìa khóa căn phòng, em nghĩ cô ấy cần một nơi ở mới.

Reika lôi từ túi xách ra một chiếc chìa khóa cùng tờ giấy ghi lại địa chỉ căn hộ đặt lên bàn. Công việc đã xong, cô cũng nên rời khỏi.

-Ừ ! Chị sẽ đưa. Em không định ở lại dùng cơm với chị sao?

-Cám ơn chị hai! Nhưng có quá nhiều việc nên em phải về Đài Loan trước.

-Reika!

Maiyan gọi lại.

-Có việc gì ạ?

-Trong công việc nếu có vấn đề gì thì cứ nói, đừng tự mình ôm đồm mọi thứ. Nên nhớ em quan trọng hơn tất cả với chị.

Không hề trêu chọc, Maiyan bước tới xoa đầu em gái mình.

-Phải chi lúc nào chị hai cũng dịu dàng như vầy thì tốt biết mấy. Chị yên tâm đi, đứa em này chưa vô dụng đến thế. Đây là trận chiến của em thì em sẽ tự mình giải quyết.

Reika nghịch ngợm nháy mắt, xoay người bước đi.

-Cơ mà em sẽ để cô ta thấy được bộ mặt thật của mình ư?

Nhìn bóng dáng tự tin của Reika, Maiyan bỗng nhiên có chút tò mò. Nếu chỉ thích vì vẻ bề ngoài thì chắc rằng không thể tồn tại lâu, có khi còn thất vọng vì phát hiện ra những điều không như ta nghĩ.

-Em chưa từng muốn che dấu cô ấy điều gì dù là tốt hay xấu.

Reika cúi thấp đầu, tay cầm khóa cửa có chút cứng đờ.

-Hi vọng khi đó, cô ta không bị dọa mà bỏ chạy lấy người.

Ném cho Maiyan một ánh nhìm sắc lẽm, Reika dỗi mở cửa bước ngay ra ngoài. Đến khi dáng Reika khuất sau hành lang cô vẫn không biết có một người vẫn luôn dõi mắt nhìn theo.



                                                   *********



-Shiraishi-san, cơm trưa của cô đây.

Wakatsuki bước vào với hai hộp cơm trên tay.

-Đã bảo Wakatsuki có thể gọi tôi là Maiyan khi chỉ có 2 chúng ta mà. Thật không đáng yêu chút nào! Tôi nhớ có dặn Wakatsuki đặt chỗ ở nhà ăn sao giờ chỉ có mỗi hộp cơm a?

Maiyan vuốt vuốt cằm, cố ý hỏi.

-30 phút sau cô có cuộc họp với các nhà đầu tư nước ngoài cho dự án sắp tới. Để không làm trễ giờ họp tôi chỉ còn biện pháp này, mong cô thông cảm.

Giữ nét mặt bình thản, Wakatsuki từ tốn trả lời.

-Thế thì phải chấp nhận thôi! Cùng ngồi xuống ăn chung đi. *Maiyan cười* Khi nãy Reika vừa đến, Wakatsuki có thấy không?

-Tôi có thấy cô ấy đi ra. *bất đắc dĩ thừa nhận*

-Chậc! Tôi quên mất Reika còn chưa ăn cơm, khi nãy phải giữ em ấy lại mới phải.

Giọng điệu ra vẻ như là đột nhiên nghĩ tới nhưng khóe môi cứ nhếch dần lên của Maiyan lại bán đứng cô. Ừ thì đây cố tình đấy. Làm gì được nhau.

Nét mặt Wakatsuki thay đổi. Cô biết Reika đến khá sớm nên cứ đinh ninh cô ấy đã dùng cơm xong mới về.

-Reika nha! nếu không có người nhắc nhở thì luôn làm việc đến quên cả thời gian. Thật khiến người khác lo lắng. Mà cũng không biết ba tôi nghĩ thế nào lại bắt nó tới công ty con ở Đài Loan. Nơi đó chẳng khác gì hang ổ của đám sài lang, còn giữ vị trí giám đốc nữa. Wakatsuki không biết đâu, chú của tôi luôn nhắm đến vị trí đó lâu rồi. Mỗi lần tổng công ty điều người tới quản lý đều bị ông ta dùng mọi thủ đoạn khiến phải từ chức. Lần này đứa em gái đáng thương của tôi không biết cầm cự được bao lâu. Càng nghĩ càng thấy đau lòng mà.

Maiyan lắc đầu thở dài, ra chiều lo lắng lắm.

-Tôi xin phép ra ngoài một lát để đem cơm trưa cho  Sakurai-san.

Wakatsuki cầm lên hộp cơm của mình vội đi ra ngoài.

-Có cần gấp gáp vậy không?

Maiyan lẩm bẩm. Em gái à! Chị đây đã hết lòng giúp đỡ. Mọi việc còn lại đành tùy vào bản thân em rồi đó.



                                                     *********



Wakatsuki nhanh chóng chạy tới chỗ thang máy. Đúng lúc thấy Reika ở bên trong, cô vội vàng nhấn giữ nút khiến cửa thang máy sắp đóng lại được mở ra lần nữa.

-Wakatsuki-san cũng muốn dùng thang máy sao?

Reika ngạc nhiên hỏi. Không! Phải nói là ngạc nhiên tột độ. Mấy năm qua họ cũng có gặp nhau vài lần. Wakatsuki luôn lạnh nhạt, xa cách cô, dù Reika có cố bắt chuyện thì cô ấy luôn né tránh, chưa từng nhìn thẳng vào mắt cô một lần. Hẳn là có chuyện quan trọng nên Wakatsuki mới hành động quá khác ngày thường.

-Không phải. *Wakatsuki đưa hộp cơm ra* Là Shiraishi-san bảo tôi đưa cho cô.

-Đây là của tôi.

-Phải. Trước đó, cô ấy có bảo tôi mua thêm một phần nữa cho Sakurai-san.

Reika nheo mắt, lần đầu tiên cô biết Wakatsuki có thể bình tĩnh nói dối giỏi đến vậy. Lúc còn ở phòng làm việc của Maiyan, cô có nghe chị mình gọi điện bảo đặt bàn ăn chứ chưa từng nghe nói là mua thêm cơm hộp. Nhưng cô vẫn cảm thấy vui vì Reika biết hộp cơm này chắc chắn là của Wakatsuki.

-Cám ơn cô.

Reika đưa tay đón lấy, vô tình các ngón tay của họ chạm nhau khiến người Reika run lên, bàn tay lại rụt trở về. Cô ảo não, mình đúng là vô dụng thật.

Wakatsuki nhìn cô, vẫn tiếp tục chờ đến khi Reika cầm hộp cơm mới thôi.

-Sakurai-san ở công ty con gặp rắc rối phải không?

Wakatsuki làm sao mà biết. Nói chính xác hơn là làm sao cô ấy lại trò chuyện với cô. Đáng lẽ như bình thường thì Wakatsuki chỉ đưa cô hộp cơm xong sẽ cúi đầu chào rồi rời đi. Lần này…

-Tôi có nghe Shiraishi-san nói qua.

Wakatsuki chủ động giải thích.

-À! Tôi vẫn có thể ứng phó được.

Trong lòng Reika thầm biết ơn dụng ý của chị hai. Nét mặt cô trở nên ảm đạm. Cô càng tỏ ra như thế càng làm cho người khác khó tin tưởng nổi.

-Thực sự không thể thì đừng quá gắng sức. *ai đó khuyên nhủ*

-Nếu tôi muốn lấy một người phụ giúp từ Maiyan, Wakatsuki-san nguyện ý đến sao?

Reika đột nhiên hỏi.

-Suy nghĩ của tôi không quan trọng. Tôi là người làm công ăn lương, cấp trên nói sao thì tôi nghe đó.

Buông lỏng cánh cánh tay giữ nút nhấn ra, Wakatsuki lùi lại một bước, khẽ cúi đầu chào.

Cửa thang máy từ từ đóng lại, ngăn cách hai đôi mắt đang nhìn về nhau.

Người ở ngoài cắn môi thật chặt, che đi những điều dồn nén đang muốn vỡ tung.

Kẻ bên trong mang chút tiếc nuối hóa thành tiếng thở dài nhè nhẹ. 

Bất chợt nhìn hộp cơm trên tay, có chút vui sướng nhen nhóm trong lòng.

Có lẽ mọi chuyện không quá khó khăn như cô từng nghĩ…

Có lẽ cố gắng thêm chút nữa cô sẽ chạm được vào thứ hạnh phúc cô đang chờ đợi…

Có lẽ…

Reika hy vọng là thế…



2 nhận xét:

  1. Đài loannnnnnnnnnnnn >:o Ta thích Đài Loan nha , Đài Loan nhiều chuyện cẩm hường không gian lãng mạn ngọt ngào say đắm nha *cọng bún mode on* sao mà ta thích Shiraishi -san thế, người ko để cho nàng ế đâu phải hông :3 ~~~ bao giờ hai cô em thành đôi thành cặp tặng cho Maiyan quả táo có đính ăng ten luôn :3 ~~~~

    Trả lờiXóa
  2. Yeee Đài Loan thích hợp cho những thứ sến súa, hường phấn, tim bay tung trời =]]]] định bụng thêm chút xíu kiều gia với thánh mẫu người nghĩ sao có vẽ dạo này kiều gia bị gái phũ nhiều quá=]]] à! ta mới về quê mấy ngày, nhớ người quá *cọ cọ*

    Trả lờiXóa